Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A – Thầy Là Sự Sống Lại Và Là Sự Sống
Hôm nay, Chúa Nhật 22/03/2026, Giáo Hội cử hành Chúa Nhật thứ Năm Mùa Chay — tuần áp chót trước khi bước vào Tuần Thánh. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay dẫn cộng đoàn đến trước một trong những trình thuật cảm động và sâu sắc nhất trong toàn bộ Kinh Thánh: câu chuyện Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại. Đây không đơn thuần là một phép lạ phi thường — đây là lời tuyên bố long trọng nhất mà Chúa Giêsu đã nói về chính Người: "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được sống."
Ba bài đọc hôm nay cùng hội tụ về một chủ đề duy nhất: quyền năng của Thiên Chúa trên sự chết, và lời hứa phục sinh dành cho những ai đặt lòng đức tin vào Người. Đây là tuần cuối cùng Giáo Hội chuẩn bị tâm hồn chúng ta trước khi vào Tuần Thánh — tuần mà chúng ta sẽ đồng hành cùng Chúa Giêsu trên đường Thương Khó, để rồi được cùng Người bước vào ánh sáng Phục Sinh.
Bài Đọc I & II – Thiên Chúa Mở Cửa Mồ Và Ban Thần Trí Sự Sống
Bài Đọc I trích sách tiên tri Êdêkien (37,12-14) vang lên như một lời hứa hùng hồn của Thiên Chúa gửi đến dân Israel đang lưu đày, kiệt sức và tuyệt vọng: "Ta mở cửa mồ các ngươi và kéo các ngươi ra khỏi mồ... Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta và các ngươi sẽ được sống." Đây là hình ảnh dân tộc bị bóc lột, bị xé lìa khỏi quê hương như người chết bị chôn vùi — và Thiên Chúa xuống tay kéo họ trỗi dậy. Lời tiên tri này vượt khỏi bối cảnh lịch sử Israel để trở thành lời hứa phổ quát: bất cứ ai đang bị giam cầm trong bóng tối của tội lỗi, đau khổ hay tuyệt vọng — Thiên Chúa đều có thể và muốn kéo ra.
Bài Đọc II từ thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Roma (8,8-11) tiếp nối lời hứa đó bằng một tuyên bố thần học sâu sắc: "Thánh Thần của Đấng đã làm cho Đức Giêsu Kitô sống lại từ cõi chết đang ngự trong anh em." Thánh Phaolô khẳng định: cùng một Thần Trí đã làm Chúa Giêsu sống lại đang hiện diện trong mỗi người đã lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội. Điều đó có nghĩa là ơn phục sinh không phải là điều xa vời chỉ xảy ra cuối thời gian — đó là một thực tại đang hoạt động ngay trong lòng chúng ta hôm nay.
Hai bài đọc như hai chứng nhân chuẩn bị cho trình thuật trung tâm: một vị Thiên Chúa của giao ước — Đấng đã hứa qua ngôn sứ Êdêkien, đã hoàn thành qua Đức Giêsu Kitô, và đang tiếp tục hiện diện qua Chúa Thánh Thần trong lòng Giáo Hội hôm nay. Sự sống lại không phải là ảo tưởng — đó là trung tâm của đức tin Kitô giáo, là lý do tồn tại của Giáo Hội, và là niềm hy vọng của từng người chúng ta.
Bài Phúc Âm – Ladarô Ơi, Hãy Ra Khỏi Mồ! *(Ga 11,1-45)*
Tin Mừng theo Thánh Gioan hôm nay là trình thuật dài nhất và cảm động nhất trong toàn bộ sách Tin Mừng thứ tư — câu chuyện Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại tại Bêtania. Mọi diễn tiến trong câu chuyện này đều được Thánh Gioan thuật lại với sự chăm chút đặc biệt, bởi đây không chỉ là một phép lạ — đây là dấu chỉ lớn cuối cùng và rực rỡ nhất trước cuộc Thương Khó, như một "bản phác thảo" của mầu nhiệm Phục Sinh sắp đến.
Ladarô đã chết và được chôn cất bốn ngày — con số bốn ngày không phải ngẫu nhiên. Theo quan niệm người Do Thái thời ấy, linh hồn còn lưu lại gần xác trong ba ngày đầu, sang ngày thứ tư thì sự chết là dứt khoát và hoàn toàn. Thánh Gioan muốn nhấn mạnh: không còn chút hy vọng nào theo quan điểm con người. Ngay cả Martha — người phụ nữ đức tin mạnh mẽ — cũng nói: "Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì đã bốn ngày."
Và chính lúc không còn gì để hy vọng theo phép tính của con người, Chúa Giêsu làm điều kỳ diệu nhất. Nhưng trước khi làm phép lạ, Người đã làm một điều mà chúng ta thường bỏ qua: "Chúa Giêsu khóc." *(Ga 11,35)* — câu ngắn nhất trong toàn bộ Kinh Thánh, nhưng lại là một trong những câu sâu sắc nhất. Con Thiên Chúa, Đấng biết trước Người sẽ làm gì, vẫn khóc trước nỗi đau của Mẹ Maria và những người đang đau khổ xung quanh. Đây là Thiên Chúa của lòng trắc ẩn — Đấng không đứng xa nhìn nỗi đau của chúng ta, mà bước vào giữa lòng nỗi đau đó và khóc cùng chúng ta.
Đỉnh điểm của trình thuật là tiếng gọi vang dội: "Ladarô ơi, hãy ra khỏi mồ!" Và người đã chết bốn ngày liền đi ra — chân tay còn quấn vải, mặt còn phủ khăn. Lệnh truyền của Chúa Giêsu xuyên thấu cả cái chết — bởi vì Người chính là Chúa của sự sống. Chi tiết cuối thật ý nghĩa: Chúa Giêsu bảo "Hãy cởi băng cho anh ấy, và để anh ấy đi." Thiên Chúa không chỉ trả lại sự sống — Người còn muốn chúng ta được tự do hoàn toàn, được tháo cởi khỏi mọi ràng buộc của cái cũ.
Hành trình đức tin của Martha trong trình thuật này cũng là hành trình của mỗi người chúng ta. Từ lời than thở đầy đau đớn — "Nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết" — đến lời tuyên xưng đức tin trọn vẹn — "Lạy Thầy, con tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian." Martha đã bước từ đau thương vào tuyên xưng. Và Chúa Giêsu đã làm cho lời tuyên xưng đó bừng sáng thành thực tại.
Chúa Nhật thứ Năm Mùa Chay hôm nay đặt trước mặt chúng ta một câu hỏi thiết thực và cá nhân: Tôi đang chết ở đâu? Có điều gì trong đời sống tinh thần, trong các mối tương quan, trong lòng tôi đang dần tắt lịm và cần được Chúa gọi trở dậy không? Phép lạ Ladarô không chỉ xảy ra một lần tại Bêtania hai ngàn năm trước — Chúa Giêsu đang thực hiện phép lạ đó mỗi ngày trong Bí Tích Giải Tội, trong mỗi Thánh Lễ, trong mỗi lần chúng ta thật lòng mở cửa tâm hồn đón Người vào. Giáo xứ Mạc-Ty-Nho tha thiết mời gọi toàn thể cộng đoàn hãy để Chúa Giêsu gọi tên mình — bằng cách siêng năng lãnh nhận các Bí Tích, tha thiết cầu nguyện và sốt sắng tham dự các cử hành Tuần Thánh sắp tới. Chỉ còn một tuần nữa thôi — Tuần Thánh đang chờ chúng ta ở phía trước, với Đêm Vọng Phục Sinh rực rỡ ánh sáng và tiếng "Alleluia" vang lên như lời đáp trả cho mọi đêm tối mà chúng ta đã trải qua.
__________***__________
Giáo xứ Mạc Ty Nho Sài Gòn ⛪️
🌐 Địa chỉ: 16A Nguyễn Thị Minh Khai, phường Sài Gòn, TP.HCM
#mactynhosaigon
Hình ảnh và bài viết: AI Tổng hợp